Các bạn biết từ “essential” không? Từ này, trong tiếng Việt, tạm hiểu là “thiết yếu, tất yếu, cần phải có”. Viết “an essential part of the essay” thì ý nói đây là phần quan trọng của bài luận. Nghĩa là phần này quyết định nội dung của bài luận. Không có phần này, bài luận không diễn tả được hết ý.

Chúng ta phải ngầm hiểu rằng cái gì “essential” thì nó rất quan trọng, và dĩ nhiên có nó thì sự vật và hiện tượng đó mới phát huy hết tác dụng. Cho nên, trong chữ “essential” thì đã có sẵn chữ “effective”. Ai viết “essential and effective” thì đa phần là không hiểu về ngữ nghĩa.

Khi viết, nhất là viết câu chủ đề (topic sentence), ta tránh dùng hai tính từ giống như trên với nhau. Vì sao? chúng ta không có khả năng hiểu rõ thì đừng “sáng tạo” lung tung. Có bạn học viên sẽ thắc mắc: “em thấy người ta hay viết như vậy?” Mình xin hỏi lại: “người ta nào?”

Nếu người ta viết vậy, có thể họ rất giỏi và đang kiểm soát tốt cái họ viết, hoặc đơn giản là họ viết bừa thôi. Người Mỹ bản địa mà không học bài bản về ngôn ngữ thì vẫn viết sai như thường, thậm chí sai nhiều.

Các bạn học viên thường hay tham khảo những bài viết “trôi nổi” không rõ nguồn gốc trên Internet. Điều này không giúp ích gì nhiều cho việc nâng cao kĩ năng viết của bản thân học viên bởi vì chất lượng bài viết trên Internet là không đảm bảo.

Ngôn ngữ mênh mông, chúng ta khó học được hết. Cho nên, người viết hãy cẩn trọng. Cái gì mình không biết rõ thì không dùng.

Muốn viết tốt, về mặt ngôn ngữ, trước hết chúng ta phải có một nền tảng rất vững chắc về cấu trúc học (syntax), hiểu rõ về ngữ dụng học (pragmantics) và có hiểu biết về ngữ liệu (corpus). Có rất nhiều kĩ thuật và bí quyết. Không có cuốn sách nào dạy những điều này. Và quan trọng học, nếu đã là “bí quyết” thì việc dạy hoặc học được nó cũng không phải dễ dàng.

Tự học? Nói thì dễ, nhưng làm thì không hề đơn giản! Để tự học, người học cần có năng khiếu, nền tảng tốt, tài liệu hỗ trợ phù hợp và người hướng dẫn đủ tầm.