Categories
GÓC NHÌN ĐẠO HỌC TỔNG HỢP

RƯỢU VANG & NGOẠI QUỐC

Vậy là sau Philippines, Malaysia và Indonesia là hai nước Đông Nam Á chính thức tuyên bố trả hàng [trăm] tấn rác không thể tái chế về nơi “xuất phát”. Đây là rác thải mà các nước [phát triển] đã xuất lậu vào những nước nghèo hơn (các bạn có thể click vào các bài báo tiếng Anh bên dưới để xem).

Thông tin thêm: có thể chúng ta chưa biết rằng Malaysia là nước có hộ chiếu thuộc “top” quyền lực trên thế giới, tức là người dân Malaysia có thể đi rất nhiều nước (hiện tại là khoảng 161 quốc gia) mà không cần phải xin thị thực. (xem chi tiết tại Passport Index)


Hôm bữa trong khu du lịch, đứa cháu [năm nay vào lớp 5] chỉ tay nói: “dượng ơi, người nước ngoài kia“, thầy khá ngạc, nói kệ người ta đi con.

Thầy được cô hướng dẫn viên chỉ dẫn, cầm ly rượu vang là phải cầm ở đế hoặc thân ly, tránh cầm ở phần bầu, vì nếu cầm trên bầu ly thì nhiệt độ từ lòng bàn tay ra làm cho rượu biến đổi, giảm đi chất lượng rượu; người uống cầm ly rượu lắc nhẹ, đưa lên mũi ngửi sẽ cảm nhận được mùi thơm của rượu. Uống rất tinh tế. Thầy thử thì thấy mùi nồng nồng, nếm cũng không thấy gì ngon.

Nghe thuyết trình về công đoạn làm rượu, mới thấy cả cái bề dày lịch sử văn hóa, rất tinh vi, từ chọn đất trồng nho, chọn nho, sơ chế v.v. cho tới ủ thành rượu, rồi đóng chai. Trong đoạn “video” giới thiệu có chen lẫn hình ảnh giới trung lưu, thượng lưu đang cầm ly rượu sành điệu, cụng chúc mừng trên bàn tiệc. Đúng là “phú quý sinh lễ nghĩa“, rảnh rỗi nên bày thêm trò tiêu khiển.

Trên bức tường hầm rượu có treo bức tranh, hình một người đang ông cởi trần ngồi uống rượu, phía trước bày trái cây và thịt. Thật ra, người giàu ngồi uống rượu thế nào thì cũng được cho là biết thưởng thức; còn người nghèo vô tình ngồi uống thì bị xem giống như Chí Phèo. Xã hội người thường, thường là như vậy.

Tây phương rất biết cách làm thương hiệu, tạo ra những biểu tượng văn hóa. Thầy thấy Việt Nam có rượu Bàu Đá, rượu Gò Đen hay rượu cần của Tây Nguyên cũng đâu thua kém bất kì loại rượu nào, vấn đề là nước nhỏ thì không đủ tiềm lực làm thương hiệu. Rượu nào mà chẳng là rượu, bia nào mà chẳng là bia. Quảng cáo hoành tráng, trở thành biểu tượng văn hóa vì sau lưng là cả một ngành công nghiệp.

Nhắc lạ chuyện đứa cháu nhỏ nói “dượng ơi, người nước ngoài kia“. THầy có chút suy nghĩ. Thầy cho rằng câu nói này được thốt ra là kết quả của quá trình dạy và học, ở trường và ở gia đình. Tâm lý trọng ngoại [và thậm chí sợ ngoại] hình như đã thấm vào máu thịt người lớn, nên con nít cũng bị ảnh hưởng.

Thực tế, người nước ngoài “vớ vẩn” sang Việt Nam rất nhiều, làm đủ trò. Muốn biết thì cứ vào các trung tâm tiếng Anh, có đầy. Cứ hỏi trình độ, bằng cấp chuyên môn, hay giấy phép lao động là biết ngay thật giả thế nào. Thậm chí có thể lẫn lộn thành phần có tiền án phạm tội. Vừa rồi, báo Anh đăng tải thông tin rất đáng chú ý:

Với thầy, trong công việc, chỉ thấy người có trình độ và không có trình độ, người làm được việc và không làm được việc; trong cuộc sống, đó là người cư xử có văn hóa hay không có văn hóa. Người nào cũng là người. Điều quan trọng là học vấn, trình độ chuyên môn, kinh nghiệm, hay văn hóa ứng xử chứ không phải là người nước ngoài hay người nước ta.

Nước nào cũng có cái hay, nước nào cũng có cái dở, vấn đề là hay dở đến mức nào, và tùy cách nhìn nhận cũng như lựa chọn [hoặc buộc phải chọn] của mỗi người.

Có lúc huy hoàng thì sẽ có lúc suy vong, không có gì là mãi mãi. Văn hóa, văn minh là do con người dựng nên mà thôi. Đang trong giai đoạn hùng cường thì làm gì cũng là văn minh. Thời đế quốc Khmer phát triển cho tới lúc hùng mạnh dài hơn 600 năm (802-1432) thì ở châu Âu, nhiều nước vẫn chưa ra đời. Hiện nay thì vương quốc Campuchia chỉ còn là một nước nhỏ và nghèo, trong khi phần lớn châu Âu đang được xem là rất phát triển.


Tham khảo bài viết